Daily
Aug 14, 2026

Mom and Twin Boys Drop Dead at Birthday Party—But What Was Found Inside the Coffin Changed Everything!

Sudden Deaths of Mom and Twin Sons at Birthday Party—But What Was Found Inside the Coffin Changed Everything!

Nó vốn phải là ngày vui nhất trong năm. Thay vào đó, buổi tiệc biến thành một thảm kịch không ai lường trước. Chuyện xảy ra ở một khu ngoại ô yên tĩnh, đâu đó ở nước Mỹ. Owen và Miles Winterbourne, cặp song sinh mười hai tuổi, đang mừng sinh nhật. Mẹ của chúng, Claudia Winterbourne, đã chuẩn bị từng chi tiết nhỏ. Trang trí, âm nhạc, tiếng cười, và một chiếc bánh sặc sỡ hình nhân vật hoạt hình yêu thích của hai đứa. "Nhìn kìa, bánh tới rồi!" Claudia mỉm cười, bưng chiếc bánh vào phòng khách. Mắt hai đứa trẻ sáng rực lên vì phấn khích. Với Claudia, chúng là tất cả. Là cả thế giới của cô. Chồng cô, Grant Winterbourne, đứng gần đó, lặng lẽ quan sát. Mẹ của Claudia, bà Vivienne Ashgrove, bước tới thắp mười hai ngọn nến. Mỗi ngọn nến là một năm tuổi. Đèn tắt dần, cả căn phòng vang lên bài hát chúc mừng sinh nhật. Mọi thứ dường như hoàn hảo. Sau khi thổi nến và ước nguyện, hai đứa trẻ nằng nặc đòi bà ngoại cắt miếng bánh đầu tiên. Chỉ vài giây sau, mọi thứ thay đổi. "Con không khỏe, mẹ ơi…" Owen thì thầm, thở hổn hển. Claudia chưa kịp phản ứng, thằng bé đã ngã quỵ. Rồi Miles loạng choạng, đổ sụp xuống bên cạnh anh trai. Cả căn phòng hỗn loạn. Khách khứa ùa tới. Claudia hét lên gọi giúp đỡ. Nhưng chưa kịp chạm vào Miles, một cơn đau xé ngực bóp nghẹt lấy cô. Cô cố hít thở. Rồi cô cũng gục xuống. Chỉ trong vài phút, cả ba nằm bất động. Một vị khách là y tá vội bắt mạch. Cô ngẩng lên, mặt tái nhợt. "Tôi rất tiếc… họ đi rồi." Đám tang được tổ chức ngay trong ngày. Dưới tấm bạt trắng ở nghĩa trang, không khí nặng trĩu tang thương. Nhưng điều khiến mọi người sốc không chỉ là thảm kịch. Mà là chiếc quan tài. Chỉ có một chiếc duy nhất. Một cỗ quan tài lớn, khác thường, chứa cả ba thi thể: Claudia và hai con trai song sinh, nằm bên nhau như lúc còn sống. Chính bà Vivienne là người khăng khăng đòi vậy. "Chúng chưa bao giờ rời xa nhau," bà nói trong nước mắt. "Tôi sẽ không chia cắt chúng bây giờ." Tiếng xì xào lan khắp đám đông. Ngộ độc thực phẩm? Một sự trùng hợp y khoa hiếm gặp nào đó? Không ai hiểu nổi vì sao ba người khỏe mạnh lại chết cùng một lúc. Báo cáo chính thức: ngừng tim đồng thời. Nghe thật vô lý. Vài giờ sau khi lễ an táng kết thúc, nghĩa trang chìm vào tĩnh lặng. Nhưng bên dưới lớp đất mới… có thứ gì đó cựa quậy.

Phần 1: Ba tuần trước

Ba tuần trước sinh nhật, mọi chuyện đã bắt đầu rạn nứt. Claudia không biết. Nhưng bà Vivienne thì có linh cảm. Bà là một cựu dược sĩ pháp y, nghỉ hưu đã mười năm. Cả đời bà làm việc trong phòng xét nghiệm độc chất của một bệnh viện lớn. Bà hiểu rõ cơ thể con người phản ứng ra sao với chất độc. Và bà không tin vào sự trùng hợp. Một buổi chiều, bà ghé thăm nhà con gái để đón cháu. Trên bàn làm việc của Grant, bà vô tình nhìn thấy một phong bì. Nó đến từ một công ty bảo hiểm nhân thọ. Bà không cố ý đọc trộm. Nhưng dòng chữ đập vào mắt bà: "Xác nhận tăng mức chi trả — 4.2 triệu đô la." Ba cái tên được liệt kê là người thụ hưởng. Claudia. Owen. Miles. Và người đứng tên hợp đồng, người sẽ nhận toàn bộ số tiền nếu cả ba qua đời, là Grant. Vivienne đứng sững trong phòng làm việc. Tim bà đập nhanh. Cô không nói gì với Claudia ngay lúc đó. Bà sợ mình chỉ đang suy diễn. Grant vẫn luôn là một người chồng, người cha chu đáo trước mặt mọi người. Anh ta làm việc trong ngành bất động sản thương mại. Vài năm gần đây, công việc của anh ta gặp khó khăn. Rất nhiều khó khăn. Nhưng không ai trong gia đình biết rõ mức độ nghiêm trọng. Vivienne quyết định âm thầm tìm hiểu. Bà gọi cho một người bạn cũ, ông Foster Lindqvist, từng là thám tử tư. "Tôi cần anh giúp tôi kiểm tra một người," bà nói qua điện thoại. "Con rể tôi." Foster đồng ý, không hỏi nhiều. Ông biết Vivienne không phải người hay hoảng loạn vô cớ. Trong vòng một tuần, Foster gửi lại cho bà một tập hồ sơ dày. Grant nợ gần một triệu đô la. Nợ cờ bạc. Nợ từ những khoản đầu tư thất bại vào bất động sản ở bang khác. Và một điều nữa. Anh ta đang có quan hệ ngoài luồng với một người phụ nữ tên Delphine Ashcroft. Delphine làm dược sĩ tại một hiệu thuốc lớn ở ngoại ô thành phố. Vivienne cảm thấy lạnh sống lưng khi đọc đến đó. Một người chồng nợ nần chồng chất. Một khoản bảo hiểm khổng lồ. Một tình nhân có quyền tiếp cận thuốc men, hóa chất. Bà không muốn tin. Nhưng bà không thể bỏ qua.

Phần 2: Người bạn cũ

Vivienne không đến cảnh sát ngay. Bà biết mình chưa có bằng chứng cụ thể. Chỉ có nghi ngờ, và một trực giác không thể im lặng. Bà gọi cho một người bạn khác, bác sĩ Renée Castellan, từng là đồng nghiệp cũ trong phòng xét nghiệm độc chất. Renée giờ làm bác sĩ cấp cứu tại một bệnh viện nhỏ cách nhà Claudia không xa. "Tôi cần chị giữ bí mật chuyện này," Vivienne nói. "Chị nói đi," Renée đáp. Vivienne kể lại tất cả. Về phong bì bảo hiểm. Về khoản nợ. Về Delphine. Renée im lặng một lúc lâu. "Chị nghĩ anh ta định làm gì?" Renée hỏi. "Tôi không biết," Vivienne nói, giọng run rẩy. "Nhưng tôi không thể ngồi yên chờ xem chuyện gì xảy ra." Hai người phụ nữ bàn bạc suốt đêm. Họ không có đủ bằng chứng để báo cảnh sát. Grant chưa làm gì phạm pháp một cách rõ ràng. Nghi ngờ không phải là tội. Nhưng Vivienne quyết định sẽ ở gần cháu mình nhiều hơn. Bà bắt đầu ghé nhà Claudia thường xuyên hơn, viện cớ nhớ cháu. Bà quan sát Grant kỹ hơn. Cách anh ta nói chuyện. Cách anh ta nhìn Claudia khi nghĩ không ai để ý. Có một sự lạnh lùng trong ánh mắt đó. Một sự tính toán. Vivienne từng thấy ánh mắt ấy trước đây, nhiều năm về trước, ở một kẻ từng đầu độc vợ mình vì tiền bảo hiểm. Người đó đã bị bà giúp cảnh sát vạch trần, hồi còn làm trong phòng xét nghiệm. Bà không thể quên ánh mắt đó. Và giờ bà thấy nó lại, trong mắt của con rể mình.

Phần 3: Chiếc bánh sinh nhật

Ngày sinh nhật của Owen và Miles đang đến gần. Claudia háo hức chuẩn bị mọi thứ từ nhiều tuần trước. Cô đặt bánh ở một tiệm bánh quen thuộc trong vùng. Nhưng ba ngày trước tiệc, Grant bất ngờ đề nghị tự mình đi lấy bánh. "Để anh lo, em bận nhiều việc rồi," anh nói, nụ cười hiền lành như mọi khi. Claudia không nghĩ gì nhiều. Cô cảm ơn chồng và tiếp tục chuẩn bị trang trí. Nhưng Vivienne, khi nghe Claudia kể lại chuyện này qua điện thoại, cảm thấy có gì đó không ổn. Grant chưa bao giờ chủ động làm việc vặt như vậy. Bà quyết định đến sớm hơn vào ngày tiệc, viện cớ giúp bày biện. Khi bà đến, chiếc bánh đã ở trên bàn bếp, phủ kín trong hộp. Grant không có nhà lúc đó, anh ta ra ngoài "mua thêm bóng bay." Vivienne đứng nhìn chiếc hộp bánh một lúc lâu. Bà tự hỏi mình có đang suy diễn quá mức không. Bà mở nắp hộp, chỉ để nhìn qua. Chiếc bánh trông hoàn toàn bình thường. Sặc sỡ, đẹp mắt, đúng như Claudia mong muốn. Không có gì bất thường về màu sắc hay mùi vị. Vivienne tự trách mình đã quá đa nghi. Nhưng bà vẫn không thể gạt bỏ cảm giác lo lắng trong lòng. Bà lặng lẽ dùng một chiếc tăm nhỏ, khẽ lấy một mẩu kem ở góc khuất của chiếc bánh. Bà gói nó vào một chiếc khăn giấy, nhét vào túi áo khoác. Một hành động nhỏ, gần như vô thức. Một linh cảm bà không thể lý giải.

Phần 4: Buổi tiệc

Buổi tiệc bắt đầu lúc bốn giờ chiều. Bạn bè, hàng xóm, vài đồng nghiệp của Claudia có mặt đông đủ. Owen và Miles chạy nhảy khắp sân, cười vang. Grant đứng cạnh bàn tiệc, rót nước cho khách, cư xử như một người chồng, người cha hoàn hảo. Claudia bận rộn sắp xếp quà, chụp ảnh, không có thời gian nghỉ. Đến sáu giờ, mọi người tụ tập quanh bàn bánh. Vivienne thắp nến, tay bà hơi run. Bà cố giữ nụ cười trên môi. Bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên. Owen và Miles nhắm mắt ước nguyện, rồi thổi tắt nến cùng lúc. Tiếng vỗ tay, tiếng cười rộn rã khắp phòng. "Bà ngoại cắt miếng đầu tiên đi!" Owen reo lên. "Đúng đó, bà ngoại trước!" Miles phụ họa. Claudia mỉm cười, đưa dao cho mẹ mình. Vivienne cầm con dao, tay vẫn còn run. Bà liếc nhìn Grant. Anh ta đang đứng gần cửa sổ, mắt dán vào điện thoại, một nụ cười thoáng qua trên môi khi đọc tin nhắn nào đó. Vivienne cắt một miếng bánh nhỏ, đưa lên miệng. Bà không nuốt ngay. Bà để miếng bánh trong miệng vài giây, cảm nhận vị ngọt của kem, vị béo của bơ. Có một vị lạ, rất nhẹ, gần như không thể nhận ra nếu không chú ý kỹ. Một vị hơi tê nơi đầu lưỡi. Tim Vivienne đập thình thịch. Bà giả vờ nuốt, nhưng thực ra bà đã khéo léo nhả miếng bánh vào chiếc khăn giấy trong tay, y hệt cách bà từng làm với mẫu kem ba ngày trước. Không ai để ý. Mọi người đang bận cắt bánh, chia phần cho nhau. Claudia đưa hai đĩa bánh lớn cho Owen và Miles. "Ăn ngon miệng nhé, hai đứa yêu của mẹ," cô nói, hôn lên trán từng đứa. Rồi cô tự cắt một miếng cho mình. Vivienne muốn hét lên, muốn ngăn cản. Nhưng bà không có bằng chứng gì ngoài một vị tê nhẹ trên đầu lưỡi. Nếu bà sai, bà sẽ phá hỏng buổi tiệc, làm tổn thương con gái mình một cách vô lý. Nếu bà đúng… Bà không dám nghĩ tiếp. Chỉ vài phút sau, Owen bắt đầu thở khó.

Phần 5: Khoảnh khắc sụp đổ

"Con không khỏe, mẹ ơi…" Owen thì thầm. Rồi thằng bé ngã quỵ xuống sàn. Miles hoảng loạn chạy đến bên anh trai, rồi cũng loạng choạng ngã theo. Căn phòng vỡ òa trong tiếng la hét. Claudia lao tới, quỳ xuống bên hai con. "Owen! Miles! Các con ơi!" Cô lay người hai đứa trẻ, nước mắt tuôn rơi. Rồi một cơn đau nhói xé ngực cô. Cô ôm lấy ngực, cố hít thở. Chân cô khuỵu xuống. Cô ngã bên cạnh hai con trai. Khách khứa nhốn nháo. Có người hét gọi cứu thương. Có người run rẩy không biết làm gì. Một người khách, tình cờ là y tá làm việc tại phòng cấp cứu gần đó, vội chạy đến bắt mạch. Cô kiểm tra Owen trước. Rồi Miles. Rồi Claudia. Gương mặt cô tái nhợt. "Tôi rất tiếc… họ đi rồi," cô nói, giọng nghẹn lại. Grant đứng chết lặng giữa phòng, tay vẫn còn cầm điện thoại. Nếu ai đó nhìn kỹ vào mắt anh ta lúc đó, họ sẽ thấy một điều kỳ lạ. Không phải là sự sụp đổ của một người chồng, người cha mất đi cả gia đình. Mà là một khoảnh khắc bối rối thoáng qua, như thể có điều gì đó không diễn ra đúng như kế hoạch. Vivienne đứng lặng ở góc phòng, tay nắm chặt chiếc khăn giấy trong túi áo. Bà không khóc. Bà không hét lên như những người khác. Bà nhìn chằm chằm vào ba cơ thể nằm trên sàn. Và bà nhìn vào Grant. Trong đầu bà, một suy nghĩ hình thành, lạnh lẽo và rõ ràng. Đây không phải là ngừng tim tự nhiên. Đây là một vụ đầu độc.

Phần 6: Cuộc gọi trong đêm

Xe cứu thương đến sau mười lăm phút. Nhân viên y tế kiểm tra cả ba, xác nhận không còn dấu hiệu sự sống. Không mạch, không nhịp tim, đồng tử không phản ứng với ánh sáng. Grant quỵ xuống, gào khóc, ôm lấy thi thể vợ con. Cảnh tượng ấy khiến mọi người xung quanh càng thêm đau lòng. Nhưng Vivienne, đứng cách đó vài bước, cảm thấy có gì đó sai. Grant khóc, nhưng nước mắt anh ta không rơi. Tiếng nức nở của anh ta nghe như được luyện tập. Ngay khi xe cứu thương rời đi, mang theo ba thi thể, Vivienne lặng lẽ rút điện thoại, bước ra sân sau. Bà gọi cho Renée. "Renée, tôi cần chị giúp tôi một việc gấp," bà nói, giọng run nhưng kiên quyết. "Chuyện gì vậy? Chị ổn không?" Renée hỏi, nghe được sự hoảng loạn trong giọng bạn. "Claudia và hai đứa trẻ… họ vừa được xác nhận đã chết. Ngừng tim đột ngột, cả ba cùng lúc." Renée sững người. "Trời ơi, Vivienne, tôi rất tiếc—" "Không," Vivienne ngắt lời. "Tôi không nghĩ họ chết vì ngừng tim tự nhiên. Tôi nghĩ họ bị đầu độc." Bà kể lại mọi thứ. Về phong bì bảo hiểm. Về khoản nợ của Grant. Về Delphine, người tình làm dược sĩ. Về vị tê lạ trên đầu lưỡi khi nếm miếng bánh. Về mẫu kem bà đã giấu trong khăn giấy ba ngày trước, và mẩu bánh bà nhả ra tối nay. "Tôi cần chị xét nghiệm hai mẫu này," Vivienne nói. "Ngay bây giờ, trước khi quá muộn." Renée im lặng một lúc. "Chị nói 'trước khi quá muộn' là sao?" Vivienne hít một hơi thật sâu. "Tôi nghĩ họ chưa thực sự chết."

Phần 7: Giả thuyết điên rồ

Renée gần như không tin vào tai mình. "Vivienne, họ đã được bác sĩ pháp y xác nhận tử vong. Không có mạch. Không có nhịp tim." "Tôi biết," Vivienne nói. "Nhưng có một số loại độc tố có thể làm giảm nhịp tim và hô hấp xuống mức gần như không thể phát hiện được bằng các phương pháp kiểm tra thông thường tại hiện trường. Chị biết rõ điều đó, Renée. Chị và tôi từng học về nó cùng nhau." Renée im lặng. Bà biết Vivienne đang nói về điều gì. Trong nhiều thập kỷ làm việc trong ngành độc chất học, cả hai từng nghiên cứu một số hợp chất hiếm gặp có khả năng gây ra trạng thái giống như tử vong lâm sàng. Nhịp tim chậm đến mức gần như không đo được bằng thiết bị cơ bản. Hơi thở nông đến mức không thể nhận ra bằng mắt thường. Đồng tử giãn, không phản ứng với ánh sáng trong một khoảng thời gian nhất định. Đó là lý do vì sao, trong lịch sử y khoa, đã có những trường hợp người ta bị chôn sống vì bị nhầm là đã chết. "Nhưng những chất đó cực kỳ hiếm," Renée nói. "Ai có thể tiếp cận được chúng?" "Một dược sĩ," Vivienne đáp, giọng lạnh như băng. "Người tình của Grant làm việc tại một hiệu thuốc lớn. Cô ta có quyền tiếp cận rất nhiều loại hóa chất." Renée cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Được rồi," bà nói. "Mang mẫu vật đến phòng xét nghiệm của tôi ngay bây giờ. Tôi sẽ chạy xét nghiệm nhanh nhất có thể." "Còn một chuyện nữa," Vivienne nói. "Nếu tôi đúng, thì chúng ta không có nhiều thời gian. Nếu họ vẫn còn sống, dù chỉ là một trạng thái sống rất mong manh, thì việc chôn cất sẽ giết chết họ thật sự." "Chị nghĩ Grant sẽ tổ chức đám tang nhanh đến mức nào?" "Anh ta đã nói với tôi anh ta muốn tổ chức tang lễ ngay ngày mai," Vivienne nói. "Anh ta bảo không thể chịu đựng được việc nhìn thấy họ nằm trong nhà xác lâu hơn." "Điều đó nghe rất đáng ngờ," Renée nói. "Tôi biết," Vivienne đáp. "Một người chồng thực sự đau khổ sẽ muốn giữ vợ con bên mình lâu nhất có thể trước khi phải chia xa mãi mãi. Anh ta lại vội vàng chôn cất. Như thể anh ta muốn kết thúc mọi chuyện càng nhanh càng tốt."

Phần 8: Xét nghiệm trong đêm

Vivienne lái xe đến phòng xét nghiệm của Renée lúc gần nửa đêm. Hai người phụ nữ làm việc trong im lặng, chỉ có tiếng máy móc kêu rì rì. Renée chạy các xét nghiệm sắc ký để phân tích thành phần hóa học trong mẫu kem và mẩu bánh. Vivienne ngồi chờ, hai tay siết chặt vào nhau. Gần ba giờ sáng, Renée gọi bà đến gần máy tính. "Tôi tìm thấy dấu vết của một hợp chất," Renée nói, giọng nghiêm trọng. "Nó không phải là chất độc thông thường. Nó là dẫn xuất tổng hợp của một loại độc tố thần kinh hiếm, được điều chế để có tác dụng giống như trạng thái tử vong tạm thời. Liều thấp có thể gây hôn mê sâu kèm theo nhịp tim và hô hấp cực kỳ chậm. Liều cao hơn có thể gây tử vong thật sự." Vivienne cảm thấy chân mình muốn khuỵu xuống. "Vậy... họ có thể vẫn còn sống?" "Có khả năng," Renée nói. "Nhưng nếu đúng là hợp chất này, thì tác dụng của nó thường kéo dài từ mười hai đến hai mươi tư tiếng, tùy vào liều lượng và cân nặng của từng người. Sau đó, nếu không được cấp cứu kịp thời với chất giải độc phù hợp, tim và não sẽ bắt đầu tổn thương do thiếu oxy kéo dài." "Còn bao lâu nữa thì tang lễ diễn ra?" Vivienne hỏi, giọng hoảng loạn. Renée nhìn đồng hồ. "Chị nói tang lễ tổ chức trong ngày mai, đúng không? Vậy có nghĩa là chỉ còn vài tiếng nữa." "Chúng ta phải ngăn chặn việc chôn cất," Vivienne nói. "Bằng cách nào? Chị không có bằng chứng đủ mạnh để thuyết phục cảnh sát trong vài tiếng đồng hồ. Grant sẽ chối bỏ mọi thứ, và nếu anh ta biết chị đang điều tra, anh ta có thể tìm cách phá hủy bằng chứng còn lại, hoặc tệ hơn." Vivienne nhắm mắt lại, cố suy nghĩ. "Vậy chúng ta phải hành động một mình," bà nói. "Chị còn nhớ Foster Lindqvist chứ?" "Người bạn thám tử của chị?" "Đúng vậy. Anh ta từng làm việc nhiều năm với đội cấp cứu quân đội trước khi chuyển sang làm thám tử. Anh ta biết cách xử lý những tình huống khẩn cấp như thế này. Tôi sẽ gọi cho anh ta ngay bây giờ."

Phần 9: Kế hoạch liều lĩnh

Foster đến nhà Renée trong vòng nửa tiếng, mắt vẫn còn ngái ngủ nhưng tỉnh táo ngay khi nghe câu chuyện. "Các chị đang nói với tôi rằng ba người đó có thể vẫn còn sống trong quan tài?" anh hỏi, giọng không giấu nổi sự kinh hoàng. "Đúng vậy," Vivienne nói. "Và nếu chúng ta không làm gì, họ sẽ chết thật sự trong vòng vài tiếng tới." Foster xoa mặt, cố gắng suy nghĩ nhanh. "Được rồi. Đầu tiên, chúng ta cần biết chính xác tang lễ sẽ diễn ra ở đâu và khi nào. Sau đó chúng ta cần một kế hoạch để tiếp cận quan tài mà không bị phát hiện, ít nhất là cho đến khi có bằng chứng đủ mạnh để đưa cảnh sát vào cuộc chính thức." "Tôi biết địa điểm," Vivienne nói. "Nghĩa trang Hollow Pines, cách đây khoảng bốn mươi phút lái xe. Grant đã chọn một khu đất gia đình từ trước, ngay khi vừa xác nhận cái chết. Anh ta hành động rất nhanh, nhanh đến bất thường." "Vậy chúng ta có ít thời gian hơn tôi nghĩ," Foster nói. Renée pha một ấm cà phê đặc, tay bà vẫn run. "Tôi sẽ chuẩn bị một bộ dụng cụ cấp cứu di động," bà nói. "Nếu các chị đúng, và họ vẫn còn sống, chúng ta sẽ cần adrenaline, thiết bị hỗ trợ hô hấp, và một chất giải độc phổ rộng có thể giúp ổn định tim mạch trong lúc chuyển họ đến bệnh viện an toàn." "Bệnh viện an toàn?" Foster hỏi. "Chúng ta không thể đưa họ đến bệnh viện công khai ngay," Renée giải thích. "Nếu Grant biết họ còn sống, anh ta có thể tìm cách hoàn tất những gì anh ta chưa làm xong. Chúng ta cần một nơi kín đáo trước, ổn định tình trạng của họ, thu thập bằng chứng, rồi mới liên hệ cảnh sát." Vivienne gật đầu, dù lòng bà đau như cắt khi nghĩ đến việc phải giữ bí mật ngay cả trong lúc cứu con gái và cháu mình. "Tôi có một người bạn, bác sĩ Farrah Lindqvist," Foster nói. Farrah là em gái của anh, cũng là bác sĩ, điều hành một phòng khám tư nhân nhỏ ở ngoại ô. "Cô ấy có thể giúp, và cô ấy biết giữ bí mật." "Vậy chúng ta có một kế hoạch," Vivienne nói, giọng kiên quyết dù đôi mắt đỏ hoe. "Chúng ta phải đến nghĩa trang trước khi mặt trời lặn."

Phần 10: Đám tang vội vã

Sáng hôm sau, tang lễ diễn ra đúng như Grant đã sắp xếp. Nhanh đến mức nhiều người thân quen còn chưa kịp báo tin cho nhau. Dưới tấm bạt trắng ở nghĩa trang Hollow Pines, một đám đông nhỏ tụ tập, gương mặt ai cũng nhuốm màu tang thương. Grant đứng ở hàng đầu, mặc bộ vest đen, gương mặt cúi xuống như đang chìm trong đau khổ. Nhưng ánh mắt anh ta, mỗi khi ngẩng lên, lại lướt qua đám đông với một sự cảnh giác kỳ lạ, như thể đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc đang chắc chắn rằng không có ai nghi ngờ. Chiếc quan tài lớn, đặc biệt được đặt riêng theo yêu cầu của Vivienne, được hạ xuống huyệt. "Chúng chưa bao giờ rời xa nhau," Vivienne nói trước đám đông, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn đủ vang để mọi người nghe rõ. "Tôi sẽ không chia cắt chúng bây giờ." Không ai biết rằng câu nói ấy còn mang một ý nghĩa khác. Chôn cả ba trong một quan tài lớn, thay vì ba quan tài riêng biệt, đồng nghĩa với việc có nhiều không khí hơn bên trong. Nhiều thời gian hơn. Dù chỉ là vài giờ quý giá, nhưng trong tình huống này, vài giờ có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Buổi lễ kết thúc, đám đông dần tản đi. Grant nán lại một lúc, đặt tay lên nắp quan tài, cúi đầu như đang cầu nguyện. Nhưng Vivienne, đứng cách đó không xa, nhìn thấy điều gì đó khiến bà lạnh sống lưng. Anh ta không cầu nguyện. Anh ta đang nhìn đồng hồ.

Phần 11: Trong bóng tối

Buổi tối, khi nghĩa trang chìm vào tĩnh lặng, Vivienne, Foster, Renée và Farrah tập trung tại một điểm hẹn cách đó không xa. Họ mang theo xẻng, đèn pin có bộ lọc ánh sáng đỏ để giảm khả năng bị phát hiện, và toàn bộ thiết bị cấp cứu mà Renée đã chuẩn bị. "Chúng ta có khoảng hai tiếng trước khi bảo vệ nghĩa trang đi tuần lần tiếp theo," Foster nói, kiểm tra lại thông tin anh đã thu thập được trong ngày. Cả nhóm di chuyển lặng lẽ qua những hàng bia mộ, tim ai cũng đập dồn dập. Khi đến gần huyệt mộ mới, Vivienne cảm thấy đôi chân mình muốn khuỵu xuống. Bà đã chờ đợi cả ngày, cầu nguyện rằng giả thuyết của mình là đúng, nhưng đồng thời cũng sợ hãi tột cùng nếu nó là sự thật. Nếu đúng, con gái và hai cháu bà đã phải chịu đựng nhiều giờ trong bóng tối, trong sự ngộp thở dần dần, mà không ai hay biết. Foster và Farrah bắt đầu đào, động tác nhanh nhưng cẩn thận. Đất mới lấp còn tơi xốp, giúp công việc nhanh hơn dự kiến. Sau gần bốn mươi phút, xẻng của Foster chạm vào gỗ. "Tới rồi," anh thì thầm. Cả nhóm làm việc nhanh hơn, cẩn thận cạy nắp quan tài. Khi nắp quan tài được mở ra, ánh đèn pin đỏ chiếu vào bên trong. Renée áp tai vào ngực Claudia trước tiên. Một khoảnh khắc im lặng đến nghẹt thở. "Có nhịp tim," Renée thì thầm, giọng run rẩy vì xúc động. "Rất yếu, nhưng có." Bà nhanh chóng kiểm tra Owen, rồi Miles. "Cả hai đứa trẻ cũng vậy," bà nói. "Chúng ta cần đưa họ ra ngay bây giờ."

Phần 12: Cuộc chạy đua với thời gian

Other posts